I forum


 
Trang ChínhTrang Chính  CalendarCalendar  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 warning!dài mà hay!

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
huynhminh_hien
V.I.P MEMBER
V.I.P MEMBER


Tổng số bài gửi : 141
Join date : 02/06/2008

Bài gửiTiêu đề: warning!dài mà hay!   Wed Jun 04, 2008 9:05 am

Ngày xưa ở nước Ba Tư,
Có ông hoàng đế rất cừ thả dê.
Nếu so với mod patê (mod dê nhất gamevn.com)
Nửa cân tám lạng cũng huề nhau thôi.
Bữa kia vua nhậu pín voi,
Tối về làm quá mém toi bà hoàng.
Thế là hoàng hậu có mang,
Vua cho tẩm bổ tôm càng, bào ngư.
Tháng năm qua rất từ từ,
Đến ngày Hoàng Tử Ba Tư ra đời,
Bỗng nhiên sao chổi trên trời,
Rủ nhau giáng xuống sáng ngời vườn treo.
Vua đang thưởng thức phim heo
Nhưng mà cũng phải ráng trèo ra coi.
Hậu bồng thằng nhóc loi choi
Tướng hơi ốm yếu … như voi trong rừng.
Vua trông lạnh cả sống lưng.
Mắt to nhưng nó trợn trừng rất kinh,
Nó gào nghe giống tinh tinh,
Nên vua đặt nó: “The Prince-cô hồn”.
Xương Prince cứng ngắc như nhôm,
Chắc vì Hậu xực nhiều tôm đấy mà.

Thời gian thấm thoắt trôi qua,
The Prince đã được 23 tuổi đầu.
Prince giờ lì lợm hơn trâu,
Làm cho Hoàng Thượng rất rầu thằng con,
Học hành đội sổ mỏi mòn,
Hơn đôi mươi tuổi vẫn còn lớp 2.
Thầy cô mắng vốn điếc tai,
Dạy hoài hổng thuộc cái bài cửu chương.
Có lần bị đuổi khỏi trường
Vì Prince nó dám “đón đường” thầy cô,
Cũng may lại được nhận vô
Vì ba nó đóng ngàn đô sổ vàng.
Tuy rằng nó học cà tàng
Nhưng mà đánh lộn thuộc hàng top ten,
2 tay 2 khúc xà beng,
Giang hồ trông thấy tắt đèn chạy ngay,
Đại bàng, đầu gấu run tay,
Công an ngán bố thằng này làm to.
Hắn càng vênh váo ra trò,
Ban ngày cướp giật, tối mò nhập nha,
Trèo tường khoét lỗ nóc nhà,
Đu dây leo xuống ninja khó bì,
Vách tường Prince chạy như phi,
Xà nhà hắn bám khác gì spider.
Một hôm đêm tối vật vờ,
Nhập nha vào một dinh cơ khổng lồ,
Thảm thêu mấy chục ngàn đô,
Hột xoàn chất đống từng ô trong phòng.
Hắn phi xuống, tựa lông hồng,
Trong lòng tự hỏi: “sao không bóng người?”.
Tự nhiên đèn đóm sáng tươi,
Bẹc giê đếm được cũng mười mấy con,
Lính vây thành một vòng tròn,
Giáo gươm tua tủa lại còn cung tên.
Đột nhiên lính dạt 2 bên,
1 ông bụng bự to kềnh bước vô,
Nói rằng: “Thằng nhãi mặt rô,
Gan mày to lắm trộm đồ nhà tao”.
Nó run mặt mũi xanh xao,
Nhưng mà cũng ráng hô hào vài câu:
“Thằng kia mắt mũi để đâu
Bắt tao muốn bị chém đầu ko ku?
Ta là Hoàng Tử Ba Tư
Tao về méc bố mày nhừ người ra!”
Ông kia hét bể cả nhà:
“Ta - Bao Hắc Tử hiệu là Bao Công.
Bác vua ta chém chục ông,
Huống gì thằng nhóc lông bông như mày.
Hôm nay ăn trộm ở đây,
Chiếu theo quốc pháp đi đày biên cương
Đi về từ biệt phụ vương,
Ngày mai dậy sớm lên đường đi ngay!
Triển Chiêu áp giải tên này,
Nó mà tốn thoát thì mày thế vô.”.
Prince cười trong bụng hô hô:
“Cái thằng ốm nhách sao vồ được tao?”.

Trời đêm không một ánh sao,
Triển Chiêu dẫn độ hắn vào trong cung.
Ngự miêu vấp phải cái thùng,
Chớp ngay cơ hội Prince tung 1 quyền,
Triển Chiêu không phải dân hiền
Nghiêng đầu qua né, trả liền 1 thoi.
Nó ăn 1 quả dập môi
Tức mình móc bị rút đôi dao bầu,
Prince ta “hip hop chổng đầu”
Vung dao chém thẳng yết hầu Ngự Miêu.
Triển Chiêu lâm trận cũng nhiều,
Nhưng mà chưa thấy quái chiêu thế này,
Nên đành thoái bộ né ngay,
Nếu không chắc rớt cánh tay ngọc ngà.
Quay xong chóng mặt thấy bà,
Chỉ chờ nhiều đó hắn ta vọt liền,
Chạy lên bức vách nghiêng nghiêng,
Búng người lên một mái hiên bên đường
Trèo qua ba bốn bức tường,
Đằng kia lỗ chó hắn trườn vào trong.
Triển Chiêu giở ngón khinh công
Nhảy qua lỗ chó như … rồng cưỡi mây.
Trời đêm gió thổi hây hây,
Mang mùi khăm khẳm mấy tay tiểu đường,
Xa xa trên một bức tường,
“Bê tông khoan cắt” mùi hương ngạt ngào.
Chợt nghe thoang thoảng thuốc lào,
Triển Chiêu thèm quá mắt trào lệ ra:
“Tổ cha Bao Chửng lão già
Nửa đêm bắt Mỗ bôn ba thế này,
Lương còi thua lũ ăn mày
Mà toàn áp giải mấy tay cô hồn
Đánh toàn cái thứ du côn…”
Triển Chiêu buột miệng: “Thằng … nhỏ Bao Công!”.
Dưới kia lấp ló cái mông,
Prince bò lóp ngóp đít cong lên giời.
Triển Chiêu đáp xuống đó chơi.
Nó la oai oái : “Má ơi, núi đè!”.
Triển Chiêu nghiêm giọng : “Im nghe!
Không thì anh đánh cho què nha ku!”.
The Prince khóc lóc hu hu,
2 mông 2 cục sưng vù tím đen,
“Làng nước ơi, đến mà xem
Công an hành hạ dân quèn ở đây.”.
Bỗng nhiên á huyệt lung lay,
Prince ta tức khắc ngậm ngay cái mồm.
Nó đành bò dậy lồm cồm,
Rồi kêu 2 chiếc xe ôm về nhà.
Đến cung, hoàng thượng bước ra
thấy con tơi tả như là giẻ lau.
Lão Bao vừa gọi đến tâu,
Báo rằng thằng nhỏ mới “hầu” lão xong:
Nhóc Prince vừa hỗn vừa ngông,
Bị đày làm lính biên phòng 3 năm.
Ngày làm phụ tá kiểm lâm,
Tối về càn quét mại dâm ngoài đường,
Cuối tuần về các bản mường,
Mở ra lớp học tình thương xoá mù.
Nửa đêm trăng khuyết đầu thu,
Canh ba sương xuống âm u cung đình.
Cha con quyến luyến tâm tình.
Triển Chiêu nhiều chuyện cũng rình nghe chơi.
2 hàng lệ của vua rơi:
“Chuyến này làm lại cuộc đời nghe con
Ban đêm ráng ngủ cho tròn
Thức khuya nhiều quá mỏi mòn tấm thân
Ráng ăn cho khỏi sụt cân…”.
Triển Chiêu cảm động rần rần khóc theo.
Hừng đông bừng sáng chim reo,
Phút giây từ biệt vèo vèo trôi qua.Còn nữa
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
warning!dài mà hay!
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
I forum :: Góc học tập :: Ngữ Văn-
Chuyển đến