I forum


 
IndexIndex  CalendarCalendar  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 đoạn 3 đây!còn nữa!

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
huynhminh_hien
V.I.P MEMBER
V.I.P MEMBER


Tổng số bài gửi : 141
Join date : 02/06/2008

Bài gửiTiêu đề: đoạn 3 đây!còn nữa!   Wed Jun 04, 2008 9:12 am

Hành quân, lê lết triền miên,
Hết vài ba tháng qua miền hoang vu.
Đánh tan vài đạo lính dù,
Arnold bị mấy cục u trên đầu,
The Prince bị rách phau câu,
Nhà vua đứt mất chòm râu dê xồm.
Đoàn quân đi được mấy hôm,
Nghỉ chân tại quán bia ôm bên đường.
Xứ này con gái dễ thương,
Trùm đầu kín mít chỉ chường … cái mông.
Nó nhìn, mắt muốn lọt tròng,
Lần đầu biết chuyện đàn ông thế nào,
Xưa giờ chỉ biết cầm đao,
Hôm nay mới rớ “trái đào” afghan.
Đoàn quân đông tới mấy ngàn,
Lính thì dứt rượu, vua quan dứt gà.
Kinh thành tuy chẳng còn xa,
Thế nhưng tai hoạ xảy ra tứ bề,
Rượu kia pha sẵn thuốc mê,
Quan quân bị trói nằm kề bên nhau.
Prince vì nôn nóng “trái đào”,
Ko thèm uống rượu mà vào hái luôn.
Nó đang vui sướng trong buồng,
Bên ngoài binh lính bỗng tuôn vào nhà.
Con gà định mở miệng la,
Bị Prince bóp cổ thế là im luôn,
Chui ra cửa sổ nó chuồn,
Vẫn trong tư thế trần truồng mới đau.
Lom khom trong đám cỏ lau,
Rồi trèo lên một cây cau to đùng,
Nhảy chuyền qua một gốc sung,
Áo quần ko có nó run như cầy. (sấy)
Nửa đêm cứ thế đu bay,
Cúi đầu nhìn xuống thấy đầy lính canh,
Canh 3 đến được tường thành,
Kabul đã tới nó nhanh lẻn vào. (Kabul = thủ đô afgha)
Ở đây nhà cửa rất cao,
Nhiều toà cao ốc khác nào vườn treo.
Đu xà, bám vách như mèo,
Nó luôn tự phụ khoản leo nóc nhà.
Chợt trông từ phía đằng xa,
Bóng người lơ lửng như là đang bay,
Tên này quăng chụp liền tay,
Đột nhiên đậu dính vào ngay bức tường.
Bức tường trơn nhẵn như gương,
Được làm từ đá hoa cương đây mà.
“Thằng này chắc nhện sinh ra,
Sao mà nó bám như là spider?”
“Anh ơi cho hỏi mấy giờ ?”-
The Prince trèo lại giả vờ làm quen.
Người kia trùm kín cái mền,
Xanh xanh đỏ đỏ lại thêm chỉ vàng,
Tay lau tường đá vội vàng,
Thấy Prince hắn xổ một tràng cực nhanh.
Hình như hắn nói tiếng Anh,
Nó thì hồi đó học hành rất ngu.
Cho nên chỉ biết cười trừ:
“Bạn ơi nói tiếng Ba Tư đi mà,
Anh văn tui có biết qua,
Nhưng mà chỉ biết “hao à du” thôi!”. (how are you?)
Người kia chép miệng : “Được rồi!
Muốn xin chữ kí của tôi chứ gì?
Tui đây quê quán Hoa Kì,
Sống ngay New York với dì của tui.
Một hôm chắc tại vì xui,
Bị con nhền nhện đen thùi chích mông,
Tự nhiên thấy khoẻ như rồng,
Leo tường mà giống chạy rong ngoài đường.
Nhà nghèo làm mướn tha phương,
Qua đây chùi kiếng, lau tường mưu sinh.
Trên đây gió thổi lạnh kinh,
Sao mà cậu lại cố tình khoả thân?”
Nó liền ra sức phân trần:
“Tại tui dại gái, một lần khó quên.
Thoát y như vậy còn hên,
May mà ko bị khiêng lên pháp trường!
Cha con li biệt đôi đường,
Giờ không biết kiếm ở phương trời nào…”
Thằng Prince nước mắt dâng trào,
Làm cho người nhện nghẹn ngào trong tim,
Bộ đồ xanh đỏ đóng phim,
Cởi cho nó mặc để tìm người cha.
Chỉ đường đến điện Bin La
“Tìm cha đến khám Chí Hoà thử coi,
Ông già chắc ở đó thôi…”
The Prince cảm tạ thế rồi chia tay.

Chí Hoà nằm ở hướng tây,
Nó leo mải miết một ngày một đêm.
Kabul yên ả êm đềm, (Kabul là thủ đô afgha)
Lâu lâu nghe tiếng … bom rền chút thôi.
Nơi đây là xứ đạo Hồi,
Mấy tên cảm tử được nhồi bom không, (giống mình quá)
Lủi vô mấy chỗ đông đông,
Thò tay rút chốt đi tong cả ngàn.
Sủa trăng chó sói hú vang,
Chí Hoà nằm đó mơ màng ngủ say.
Tháp canh bố trí rất dày,
Dù cho ruồi muỗi cũng bay khó vào,
Loay hoay chẳng biết làm sao,
Nghĩ hoài chưa được cách nào vào trong.
Chợt nhìn thấy mấy bóng hồng,
Trùm đầu kín mít lắc mông hai hàng.
Nó mừng như bắt được vàng,
Lính canh chắc gọi mấy nàng đến đây.
Một em bỗng rẽ bụi cây,
Nhìn quanh, ngồi xuống vén ngay cái quần …
Prince mừng quá xá là mừng,
Kí đầu cô ả lột từng mảnh ra,
Vặt lông gà mái trơ da,
Thế mà ả chẳng kịp la tiếng nào.
Thằng Prince trùm tấm chăn vào,
Bước ra ưỡn ẹo vẫy chào tự nhiên.
Một con buôn chuyện huyên thuyên:
“Hôm qua tao thuốc được nguyên 1 đoàn,
Vua quan xếp lớp mấy hàng,
Trùm Bin hứa trả trăm ngàn đô la.
Tối nay có hẹn lão ta,
Qua xoa với bóp gọi là trả ơn.”
Thằng Prince máu giận đổ dồn,
“Tao thề đập tét lỗ … mũi tụi bây!
Lột đồ đứng nắng 3 ngày,
Rồi cho binh lính cả bầy đè ra …”
Lúc sau đến cổng Chí Hoà,
Cửa sau hé mở lùa gà vô trong.
Bây giờ đang ở hang rồng,
Nó mà bất cẩn là không đường về.
Nhớ về lần cuối thả dê,
Con gà múa lửa mà phê lọt tròng.
Nên Prince lắc lắc cái mông,
Ngực Prince đã độn phồng phồng bằng rơm (thời này chưa có silicon)
Mới trông thằng sếp há mồm,
Là Prince đã bị nó ôm vào phòng.
Cửa phòng vừa được khoá xong,
Thằng kia liền rút cái nòng súng ra.
Nó thầm: “Bự dữ vậy cha!
Hàng này cũng cỡ trái cà dái dê!
Của mình như điếu thuốc rê,
Hèn chi làm quá chẳng phê tụi gà.
Chắc hàng to cỡ lạc đà,
Mới làm phụ nữ afgha hài lòng.”
Trong đầu đang nghĩ lòng vòng,
Bị thằng đội trưởng đến bồng trên tay,
Thằng Prince buột miệng: “Quá hay!”
Nắm đầu thằng lính nó xoay một vòng.
Hành lang ngoài đó trống không,
Đàn gà được dẫn về phòng hết trơn,
Buồng bên “gà gáy” từng cơn,
Chỉ còn 1 gã cô đơn bên ngoài.
Nó ra cầm một cái chai,
Đập đầu thằng lính nằm dài xụi lơ,
Giấu xong cái xác dật dờ,
Nó đi hết dãy mà phơ từng chuồng.
Một phòng đầy lính ở truồng,
Xác gà gom lại ở buồng số 3.(commandos’s style)
Các xà lim dần mở ra,
The Prince phá khoá như là chuyện chơi.
Mở rương, thục két cả đời,
Giờ làm việc tốt cũng hơi tự hào.
Tuy rằng mở hết cửa lao,
Thế nhưng chẳng biết cách nào thoát ra,
Lính canh ngoài đó hằng hà,
Mò ra nó bắn chết cha cả đoàn!
Hằng Nga lưu luyến mây ngàn,
Vầng dương lấp ló ánh vàng trời đông,
Đêm nay mà thoát không xong,
Ngày mai bại lộ là công dã tràng.
Bỗng chuông báo động khua vang,
Tiếng chân rầm rập rộn ràng cả lên,
Thằng Prince vừa khóc vừa rên:
“Kì này chắc chết kề bên cha già!”
Cửa hầm bỗng bật mở ra,
Ai kia trông giống như là Peter,
Thằng Prince trong bụng mở cờ:
“Không ngờ người nhện lượn lờ ở đây”.
Đầu đuôi sự việc như vầy:
Nhớ về cái bữa chia tay hôm nào,
Peter về mặc áo vào,
Theo đuôi Prince đến đại lao Chí Hoà.
Tiếng đồn người nhện không ngoa,
Lẻn vào như một bóng ma vô hình,
Đến bên nhà xí hôi rình,
Xử vài tên lính một mình đứng canh.
Nhà ăn có lợp mái tranh,
Nên anh châm lửa đốt quanh một vòng.
Trại giam hỏa hoạn hướng đông,
Lính canh lỏng lẻo đề phòng hướng tây.
Đoàn quân lẳng lặng chuồn ngay.
Thế nên bọn lính chẳng hay biết gì,
Chẳng cần đánh phá thành trì,
Vẫn hành quân giữa kinh kì afgha.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
đoạn 3 đây!còn nữa!
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
I forum :: Góc học tập :: Ngữ Văn-
Chuyển đến